Nhật ký xây tổ ấm!

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngày 16/4 mình đã hoàn thành bản vẽ nhà và giấy phép cất nhà…mang đến Quỹ nhà đất nhờ xác định ranh đất định vị nền.

Ngày 19.4 Xác định xong nền…4 ngày sau mình vật lộn với đám cỏ sậy…làm cỏ không sợ …nhưng eo ôi sâu kinh khủng và thế là đêm gảy không ngừng liên tiếp cả tuần sau đó…

Ngày 1/5 cả nhà đi gom cỏ, chuẩn bị cho việc đóng móng nền nhà, lúc này mình lại phải chạy ký nhiều hợp đồng : Điện, nước, vật tư…ui bở hơi tai…

ngày 12/5 ngày đóng móng nền (ha..rất lạ ..8 năm trước từ Huyện Cao lãnh mình lên cất nhà ở TP Cao Lãnh và dọn vào ở cũng ngày 12/5 và bây giờ ngày này mình lại xây một tổ ấm mới)



Ngày 14.5 cả nhà và 3 ông thợ dựng trại giữ vật tư

Trại hoàn thành và hôm sau sử dụng

Ngày 15.5 thợ đào hố móng

Ngày 21. 5 nhật thực từ 5h sáng…cũng là ngày rót vật tư cho nhà mình

Chuẩn bị đổ móng

chân rế nối vào ổ móng

Lắp chân rế và vỉ sất vào hố móng

Chuẩn bị đổ bê tông vào hố móng

Mình giữa ngỗ ngang hố móng sau khi đổ bê tông

Trước khi xây dựng mình đã gắn đồng hồ nước, hôm nay có thêm đồng hồ điện

Hoàn thiện đà kiềng

Đổ đà kiềng

Sau khi xong đà kiềng , thợ xây lên 3 hàng gạch, đổ đà kiềng vòng 2

Thợ đào hố toilet

Gạch phòng tầng trên

Gạch phòng khách

Gạch toalet

Gạch nơi để xe

Gạch lấy ánh sáng

Đường thoát ra cống của khu dân cư

Những phút suy tư…!

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

                     Đời người, …như cuộc sống của cỏ cây, cũng chia thành cây một năm và cây lâu năm…vì sao tôi luôn có suy nghĩ như vậy ?!?…

Có một lần tôi đọc và nhớ được một đoạn trong phân tích của nhà văn Nguyễn Hiến Lê : Cả đời con người chỉ đi 4 bước :

       1-Sinh ra, lớn lên và tìm cho mình một sự nghiệp ổn định.

       2-Tìm cho mình một hôn nhân hạnh phúc.

       3-Trong hôn nhân hạnh phúc đó cho ra đời những đứa con phát triển.

       4-Một tuổi già ổn định.

                   …Và nếu chúng ta chỉ cần đi không vững hay gảy một bước nào trong cuộc đời thì chắc chắn không thể có một tuổi già ổn định, …cũng như cỏ cây tôi lại nghĩ trong những bước đi đó sẽ có những bước ra hoa (thành công trong sự nghiệp, thành công trong hôn nhân…), có người được nhiều lần ra hoa trong cuộc đời (cây lâu năm) nhưng cũng có người cả đời chỉ một lần thành công tức một lần ra hoa (cây một năm)

 

                   …Một đời người, nói năng rất được lòng người, diễn thuyết làm người ta say mê…cũng chỉ một lần đơm hoa (thành công rực rở, giải thưởng đạt liên tục…nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó – 1996)chỉ là một bông hoa dại…vì sao nhỉ ?!? có nhiều khi làm tôi hoài nghi tất cả, có tài ? có ý chí, định hướng tốt, sự nghiệp ổn định, gia đình hạnh phúc, con cái ngoan, phát triển tốt…đã đủ?!?ra hoa một lần đã đủ ?!?Hay cần ra hoa nhiều lần mới đủ ?!?…Vậy cây một năm và cây lâu năm, cây nào hạnh phúc hơn nhỉ ?!?

                  …Lang thang mãi trong một cái ao, lại cứ nghĩ đang bơi trong biển lớn, đổ hết công sức vào bộ môn mình yêu thích, học hỏi, tìm tòi, chọn những cái hay nhất, tinh túy nhất …để mong có một lời giảng hấp dẫn người nghe, tìm từ, tìm ý sao cho dễ đi vào trái tim mỗi người, loay hoay mãi…chập chờn trong từng giấc ngủ những ngôn từ, những lời giải thích những suy tư trong từng tiết giảng…rồi thực hiện với lòng rộn rả nghĩ mọi người sẽ lắng nghe sẽ thích thú như chính mình hằng mong đợi tiết giảng của Thầy, Cô ngày nào…lưng ướt đẫm mô hôi, giảng giải miệt mài…nhưng khi quay nhìn xuống …eo ôi, những gương mặt thản nhiên, cười ngây ngô,… ngơ ngác… ?!? liệu mãi như thế thì có được mấy lần đơm hoa ?!?…muốn thành cây lâu năm biết đâu cũng là cây hoang dại cả đời luôn nở hoa nhưng mấy ai biết đến… hay hãy bằng lòng với cây một năm, chỉ một lần ra hoa cũng mang đến niềm tin, sức sống cho mọi người….

 

 

Tản mạn ngày 8/3

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

                             Ngày 8/3 cả trường nôn nao chờ đợi, ngày vui của phụ nữ …mà cả trường thì nữ lại đông hơn nam,  các em học sinh  náo nức chuẩn bị cho hội thi “hoa” vào sáng 8/3…ngay từ tuần trước sau khi nghe phát động, các lớp đã chuẩn bị vật liệu và lên kế hoạch thiết kế bình hoa , lẳng hoa của lớp mình và thời khắc chờ đợi đã đến…Tất cả các lớp cử đại diện tham gia và dự thi trong hai tiết học…





Các giáo sinh tham gia cùng học sinh



Sản phẩm của hội thi







Tất cả các lớp chuẩn bị vật liệu rất công phu : Voan, Giấy hoa, ống hút, vỏ chai nước suối, vỏ lon bia…tất cả những vật dụng đó đã được các em đưa suy nghĩ của mình vào để thể hiện ra những chậu hoa, lẳng hoa thật bắt mắt…và quan trọng trong đó là cả tấm lòng của các em mong mang đến thật nhiều niềm vui cho Thầy Cô của mình nhân ngày 8/3…Mong rằng tất cả hãy thật vui, hạnh phúc trong ngày 8/3 này nhé !

Món quà Xoa được nhận từ học sinh lớp múa (lớp mình dạy vào ban đêm)

Thơ vui cho phái yếu nhân ngày 8/3 …!

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

                          Sẽ…       

                                             Phan Thị Thanh Nhàn

Tự nhủ với lòng mình sẽ bắt đầu quên
Sẽ chẳng băn khoăn,chẳng còn hờn dỗi
Chẳng nhớ mong và chẳng còn chờ đợi
Tự nhủ rồi ,mình sẽ bắt đầu quên

Chẳng quên thì còn nhớ làm gì
Khi chiều qua và chiều nay người không tới
Người có lẽ không tin mình đã đợi
Cũng như mình chẳng tin mình đã buồn….

               Thơ vui về phái yếu


Xuân Quỳnh

Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt qua ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
Chính phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh là một nhà chính khách
Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.
Biết bao điều quan trọng được đề ra
Những hiệp ước xoay vần thế giới
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất
Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
Sắm cho con đôi dép tới trường
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét…
Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Càng không có hạt nhân nguyên tử
Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
Có tình yêu và có lời ru
Những con cò con vạc từ xưa
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày…
Nếu ví dụ không có chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát…
Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học… hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Loài rong rêu ai biết tới bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.
Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày Xuân
Đùa một chút xin các anh đừng giận
Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.

Em cứ ngồi ngắm hoa

Em cứ ca cứ hát

Anh sẽ lo rửa bát

Anh sẽ lo quét nhà

Anh sẽ lo giặt là

Em uống gì anh pha

Chợ gần hay chợ xa

Anh lần ra được hết

Món em ưa anh biết

Em cứ chờ mà xem

Em đánh phấn xoa kem

Anh nhặt rau vo gạo

Em ung dung đọc báo

Anh tay nấu tay xào

Anh tự làm không sao

Đừng lo gì em nhé

Tà áo em tuột chỉ

Đưa anh khâu lại giùm

Nho anh mua cả chùm

Buồn mồm em cứ nếm

Bạn gái em mà đến

Cứ vô tư chuyện trò

Anh tắm cho thằng cu

Rồi anh ru nó ngủ

Màn hình bao cầu thủ

Nghe em hét “vào rồi”

Hết một ngày em ơi


*    *

*

Nhìn những vẻ ngậm ngùi trong ánh mắt,

Của đoàn người chen lấn đứng mua hoa,

Thương cánh đàn ông trong đó có cả ta

Đang xớn xác chọn mua quà “kính biếu”.

Trong phút chốc “mạnh” bỗng thành ra “yếu”

Chỉ biết phục tùng mà không hiểu tại sao

Chẳng phân biệt sang hèn sướng khổ thấp cao,

Đều hỉ hả lao vào cơn vấn nạn.

Như những con suối khô oằn mình trong mùa cạn,

Chưa hết tháng 10 nhoằng cái tới tháng 3,

Nỗi khổ này thượng đế mới sinh ra

Chắc để thử chúng ta, ôi phái mạnh!!!

Ta sống mãi trong niềm kiêu hãnh,

Của ngàn năm lịch sử đứng sau lưng,

Nơi phái mạnh ta thủa ấy chưa từng:

Dọn dẹp, thổi cơm, quét nhà, đong gạo.

Nào đâu sáng thanh bình bên tờ báo,

Nhâm nhi trà ta dạo chút tin nhanh.

Đâu những đêm gió mát trăng lành,

Ta tiên tửu để dành cho họ dọn.

Đâu những trận cầu khuya ta thức trọn,

Tụ tập anh em ta cổ vũ hét hò,

Đâu những hôm ta oai vệ ra trò,

Chỉ đạo chống tay hô quét này dọn nọ,

Để đến giờ đây một mình ta lọ mọ,

Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu…?!?

Mong ngày xưa trở lại chắc còn lâu,

Và mãi mãi chẳng thể nào thay đổi,

Khi phái yếu họ đã thành một khối

Cũng lập ra hiệp hội, cũng liên đoàn,

Họ lập ra ngày kỉ niệm liên hoàn

Hòng bắt những anh hùng phải lao tâm khổ tứ.

Họ quên hết rằng phái ta trong quá khứ

Họ luôn phải yêu chiều thách kẹo dám ra oai

Hỡi Adam ngài có biết chăng ngài?

Khi quân tử bị chân dài khuất phục,

Khi dọn dẹp phải cười như hạnh phúc,

Khi vinh quang là lục cục chảo niêu,

Hỡi tháng 3 ngày 8 đáng yêu…


*     *

*

Đến ngày mồng tám tháng ba

Thì tôi lại ước em là… đàn ông.

Ước em đôi má phai hồng
Đôi môi phai thắm, lại không… điệu đà
Ước em… duyên bớt mặn mà
Đừng đằm thắm quá, người ta yêu thầm!

Ước em, bỗng cũng… “hâm hâm”
Tự nhiên quên mất… cầm nhầm tay tôi!

Tản mạn trước hoa Phượng …

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

                       Ngày xưa thấy phượng nở, lòng buồn vì sắp xa bạn xa Thầy, nhưng ngày nay thấy phượng lòng tôi mở hội…là Gv mấy tháng hè dưỡng sức chuẩn bị cho 1 năm học mới và cũng để tránh thấy những cảnh đau lòng mà học sinh gây ra…

                          Trả bài kiểm tra cho học sinh xong, tôi quay lên bục giảng để bắt đầu bài mới thì bỗng thấy một em học sinh đang vò giấy kiểm tra của mình … và lại thấy … đã xé bài làm 2 mãnh…tay tôi run lên nhặt lấy bài kiểm tra đi ngay lên bàn giáo viên…cố kìm nén cơn tức giận và chỉ phát biểu trước lớp : “Nếu bây giờ các em đặt mình vào vai trò của cô các em sẽ nghĩ gì ?”…tôi nghĩ “mình đang tức giận, xử phạt em ấy bây giờ có khi có quá đáng không…nên cố nén lại và vào dạy bài mới vì còn rất nhiều em còn muốn nghe tôi cơ mà…tuy nhiên lớp học hôm nay tôi thật sự thất vọng, về nhà tôi lên mạng tra thử tình trạng như thế có hay không ở những trường khác…ôi thôi…mênh mông…và họ có gợi ý cách xử lý …

1. Bạn không nói gì, quay trở lại bục giảng để bắt đầu bài của mình
2. Bắt em đó đứng dậy, phê bình em gay gắt trước lớp và ghi vào sổ đầu bài vì ý thức thiếu tôn trọng giáo viên.
3. Bạn tạm thời “bỏ qua” và nhanh chóng bắt đầu bài giảng của mình. Sau đó cuối giờ bạn gọi em học sinh đó lại để hỏi han, tâm sự và giải thích cho em hiểu sự đúng sai trong hành động của mình.
4. Bạn dành ra một vài phút xuống chỗ em đó và nhẹ nhàng nhắc nhở em, để em đó nhận ra khuyết điểm của mình và động viên em lần sau cố gắng

                Vậy vô tình mà tôi đã chọn gợi ý 1, tuy nhiên tôi nghĩ không thể dừng lại ở đó mà tôi phải làm gì nữa đây ??? tôi vẫn đang giữ bài kiểm tra ấy và nghĩ làm sao để trường hợp này không diễn ra nữa không chỉ ở em hs ấy và cả những em khác chắc tôi phải trao đổi riêng cùng em, giải thích cho em đó hiểu từng phần mà tôi đã chấm, cuối cùng tôi sẽ nói : Cô rất buồn đối với hành động vừa rồi của em, cô mong rằng em sẽ không làm việc đó lần thứ hai …nếu có bài làm nào bị ít điểm và không chỉ riêng em mà đây là cô mong tất cả các em còn lại cũng đừng nên có hành động như vậy nữa nhé …nhưng không biết có đủ nghị lực để làm việc này hay không nữa… Tôi tham khảo ý kiến với một vài em trong lớp mong rằng cùng trang lứa, cùng lớp… xem các em có suy nghĩ sao về hành động đó và có nên xử lý không và xử lý như thế nào … với những em bình thường thì câu trả lời là nên xử lý và đưa ra một số biện pháp khả thi…nhưng thật bất ngờ, em có vẻ có uy tín với lớp nhất thì lại đưa ra một câu trả lời hết sức vô tư ” Đó là bài kiểm tra của nó, nó không giữ thì thôi chứ cần gì phải xử lý chi cho nó ghét…”, tôi…tôi thật sự trống rỗng khi thấy câu trả lời đó …và nghĩ chẳng lẻ thế hệ bây giờ vốn thế, lòng kính trọng và lo sợ Gv buồn được thay bằng những hành động xúc phạm nhưng lại cho rằng đó là hành động đơn giản …thật lòng khi vào lớp lần sau nếu với không khí lo ra của lớp…bàng quan trước mọi việc chắc sẽ làm tim tôi ngưng đọng và không mở nổi môi mà thốt nên lời…và cứ thế hãy để hành động của em ấy nếu như có lặp lại một lần nữa với người khác thì hẳn em ấy sẽ nhận các cách xử lý khác…tôi sẽ cố gắng giảng dạy bình thường và mong thời gian trôi nhanh…với đầy cành phượng nở..…


                                 Nguyễn Vỹ
Trên đường vắng ngập tràn hoa phượng đỏ
Em bùi ngùi không nở bước, anh ơi!
Những cánh hoa hiu hắt rụng bên trời
Chép trong gió mấy lời hoa vĩnh biệt!

Xác hoa rụng phải chăng hồn hoa chết?

Sắc hoa tàn tan tác một đời hoa
Bao mảnh tim rĩ máu, lệ chan hòa,
Là những vết thương lòng đang nức nở.

Gió tàn nhẫn trút hoa như thác đổ
Trên tóc em, ngập xuống cả làn môi
Một giấc mơ rời rã lững lờ trôi,
Em muốn vớt ôm về chôn nếp áo.

Kẻo gió bụi mịt mù trong nắng ảo
Dập vùi hoa, ảo não mảnh hương trinh
Khách qua đường vội vã, quá vô tình
Giẫm lên cả hồn hoa trên xác máu!…

Nàng thơ của tôi

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thanh Hà

Nàng thơ của tôi nay đã ngoài ba mươi tuổi
Trán đã có nếp nhăn và mắt đã hằn vết chân chim
Nàng ít cười, không khóc, chỉ ham tính toán
Những buổi ăn với hai đầu lương ba cọc, ba đồng

Nàng thơ của tôi thoáng cười khi tôi trao tiền nhuận bút
Nàng vội tính nhẩm:
một bài thơ
– hai buổi chợ thường thường

Nhưng nàng nhẹ nhàng nắm tay tôi dúi lại :
“Dẫu sao anh vẫn còn phải uống cà phê”

Nàng thơ của tôi vẫn hàng ngày đi dạy học
Vì nàng không có cánh mà xe nàng lại hay sút dây sên
Nên lắm lúc tà áo nàng bị lấm
Tay nàng dơ và trán mướt mồ hôi.

Ôi nàng thơ của tôi !
Chưa bao giờ nàng được vào thơ của tôi.
Vì tôi còn bận mãi miết với những nàng thơ trẻ
Những nàng này có cánh,
hay cười,
dễ khóc,
tà áo trinh nguyên
Nhưng hôm nay khi nàng thơ già bị mệt
Nhìn nàng ngoắc ngoải …
tôi chợt biết
Nàng thơ nào mới chính thật là nàng thơ của tôi.

                                                    Đúng như thế, mình luôn tâm đắc câu nói của nhà Phật : ” Sắc tức thị không, không tức thị sắc”…dẫu mình chỉ được một lần xuất hiện vào trong vô số bài thơ của anh, nhưng không có nghĩa là mình không hiển hiện trong đó…và mình luôn bằng lòng với những gì mình đang có, vui với nó và càng xây dựng cho nó ngày càng sâu sắc hơn trong cuộc sống của mình…không tức thị sắc …ví như có cái đêm mình mơ, ngày mình tưởng…nhưng đến khi có nó rồi mình lại thấy nó cũng bình thường…và lại tiếp tục mơ một cái khác tốt đẹp hơn…chính vì vậy, mình nghĩ nên biết trân trọng những cái đang có, gìn giữ nó, xây cho nó một tòa lâu đài bằng đá quý tâm hồn…và giữ mãi nó trong tim…bởi vì có nó đã quý, mà nghĩ nhiều đến nó càng quý hơn…!

                          Vậy thật ra có trong thơ hay không, không quan trọng, ta nghĩ là có nó sẽ có, ta nghĩ là không nó sẽ là không, có khi nó xuất hiện ở khắp nơi nhưng không ai quan tâm thì cũng không thấy nó nhưng chỉ le lói tí lữa giữa đêm thâu cũng đủ soi sáng một vùng…mong rằng những ngày sắp tới của mình chỉ là tia sáng nhỏ soi đừng cho những ai cần chỉ lối, một loài hoa dại có ich …mình phải biết bằng lòng với hiện tại, vui với từng bữa cơm nấu cho mọi người ăn ngon miệng, nhìn mọi người vui mình cũng vui, …và đừng nhìn thấy những ánh mắt buồn vì mình …

Một ngày… không như mọi ngày !

2 phản hồi

                        Cũng là một ngày bình thường trong tuần, cũng sáng dậy sớm, cũng cafe, cũng đi dạy …sao hôm nay mình thật lạc lõng chính trong sự bình thường của ngày…giảng dạy không một chút hứng thú, dạy …muốn nói thật nhiều, nhưng lời chưa qua cổ… đã vội nuốt vào trong, muốn nhìn thật sâu vào từng ánh mắt ngây thơ trong trẻo của học sinh nhưng… sao …không thấy được sự vô tư và hồn nhiên trong đó…và thế làm mình càng thấy lạc lõng …rồi mình không muốn nhìn nữa…

Tôi lạc lõng giữa đường chiều phố thị

Chốn ồn ào, cuộc sống vội qua mau

Em lạc lõng giữa đời muôn ngã rẽ

Chọn lối nào cũng tách biệt đời nhau…

                       Thực sự mình cảm thấy thật lạc lõng, không chỉ lạc lõng trong chính ngôi trường hàng ngày giảng dạy mà còn cảm thấy lạc lõng trong chính mình, trách nhiệm…trách nhiệm…mình chỉ hoàn thành trách nhiệm còn tình yêu nghề, yêu người sao bây giờ thấy lý thuyết quá, nói suông quá, …ngày xưa mình nghĩ chỉ cần mình yêu người, quan tâm đến người, làm hết trách nhiệm với người, trói người bằng sợi dây tình cảm(không phải là vật chất, thì sợi dây vô hình này sẽ giữ mãi được mọi người)…vậy là đủ…còn người nghĩ gì, có cần gì mình không, có quan tâm đến mình không …không quan trọng…nhưng bây giờ mà như thế mình cảm thấy thật sự tổn thương, quan tâm càng nhiều, lo lắng càng nhiều thì tổn thương càng sâu sắc…

Ta cúi lượm chút buồn rơi vãi

buồn của ai?
hay của riêng ta…?

có người hỏi vì sao tôi cười mãi
chắc cuộc đời chưa gặp phải khổ đau?
không, người ơi tôi đã khổ đau nhiều
cười cho hết những u sầu vô vọng

                       Bây giờ sao mình rất dễ buồn, dễ tổn thương thế…chỉ cần một cái nhìn bàng quan của người mình đang quan tâm cũng làm mình thấy lạnh, chỉ cần một câu nói vô tư(có tí xúc phạm) mình cũng chạnh lòng buồn, trách…sao nhỉ ? chỉ cần một nhận xét không có chút tình cảm dành cho một ai đó cũng làm cho mình suy nghĩ và thẫn thờ vừa thương vừa giận…


Bóng xế chiều hoang lại vấn vương

Đâu đây con bướm lạc bên vườn

Hững hờ để bướm bay vèo mất

Chợt thấy ngậm ngùi một tiếc thương !

                        Phải chăng ở tuổi xế chiều tư tưởng con người dễ hoang mang, dễ xúc động…nên dễ buồn, dễ tổn thương chăng…mình bây giờ là thế…nôn nao chờ một tin trả lời comment vu vơ trên blog, một tin nhắn vô tư của học trò, một lời hỏi thăm của bạn đồng nghiệp, một hình ảnh đẹp bất chợt nhìn thấy trên mạng cũng làm mình ngây ngất, một phóng sự, một truyện ngắn buồn cũng làm mình mất ngủ…mình không có cảm giác cô đơn vì mình còn có nhiều việc phải lo toan, mình còn nhiều trách nhiệm với gia đình, nhiều người còn cần đến mình…nhưng sao mình cảm thấy lạc lõng, mình bực bội khi người ta chưa chắc đã giỏi mấy mà đã khinh khi, coi thường kết quả thi của học sinh,… khi thi,  có rất nhiều áp lực,… và kết quả thi cũng chỉ là sự đánh giá nhất thời trong một thời điểm thôi …vậy mà có thể phát biểu : ” Chấm xong là tôi biết bài của ai, vì có thể dựa vào số thứ tự mà suy ra …như chẳng bao giờ tôi dám nhận …đây là bài của học sinh trường mình … vì tôi thấy xấu hổ với kết quả quá thấp…” mình nghe mà bực, …và càng có cảm giác lạc lõng hơn trong chính cái tập thể mình đang sống và làm việc chung…ai giỏi hơn mình sẵn sàng học tập,…nhưng mình không thể thấy và chấp nhận sự khinh miệt …mặc dù không phải chuyện của mình, …và càng không do mình tạo ra tình huống đó, nhưng sao mình bức rức cả ngày…và mình thật sự càng muốn xa rời hơn cái nơi mà mình đang sống và làm việc…

Đừng mơ những gì ngoài tầm với
Mây của trời hãy để gió cuốn đi

Bâng khuâng ngắm nụ hoa hồng
Hỏi rằng hồng ấy yêu lần nào chưa?
Gió thổi cành hồng đông đưa
Hình như hồng bảo rằng… chưa một lần!

Older Entries