Mình thật sự rất yêu thích hoa nhất là các loài hoa có màu sắc tím…vừa dịu dàng vừa buồn man mác …mình nghĩ chắc cũng sẽ có người thích giống như mình… từ đó mình nảy sinh ý định làm bộ sưu tập hoa màu tím với đầy đủ ý nghĩa của loài hoa đó …

Hoa Violet mang biểu tượng “khiêm

tốn và chung thủy”

Violet loài hoa yêu quí
Đẹp dịu dàng như đôi mắt em
Bằng ánh nhìn thật thà chung thủy
Xóa tan lòng ngờ vực nhỏ nhen.

Hoa Hồng tím : tình cảm đậm đà của người lớn tuổi, lãng mạn, kỷ niệm buồn…

Không ai hiểu được lòng tôi cả
Những lúc tôi cười lại bảo tôi vui
Thực chất trong tôi cay đắng ngậm ngùi
Nhưng vẫn nuốt lệ hé môi cười người ạ!

               Người thời xưa yêu hoa cúc vì nó là loài hoa : “Diệp bất ly chi, hoa vô lạc địa”. Lá hoa cúc không bao giờ rụng khỏi cành, dù đã héo quắt. Hoa cúc cũng không chịu rụng, dù héo khô vẫn bám lấy cành như người quân tử suốt đời không rời xa lý tưởng của mình.

Nếu có thể trở thành một bông hoa
Xin được hóa thân thành hoa cúc tím
Khép nhẹ cánh khi hoàng hôn tĩnh lặng
Và nhờ ánh dương đánh thức lúc ban mai
Ta đón chào tia nắng sớm khoan thai
Và đón cả những long lanh nước mắt

Hoa cúc tím (Thạch Thảo): “Sự lưu luyến khi chia tay”

Hoa hình tim vở : Nhìn xa hoa như khuôn mặt người thiếu nữ có mái tóc che khuất … nhìn gần giống quả tim tan vở…

Sẽ chẳng bao giờ đến đuợc cùng anh
Chỉ một lần thôi là tất cả
Để cứ đến rồi đi trên đuờng cúc nở
Không mùi huơng vẫn gợi nhớ âm thầm…

Hoa Bìm bìm

“có” hay “không” tất cả sẽ nhạt nhòa
Bao nghiệt ngã giữa hai chiều quên – nhớ
Mưa chiều nay … bao nhiêu bong bóng vỡ
Tím cả góc trời … nỗi nhớ không tên

Hoa Bằng lăng

Có thể mình sẽ bình thản đi qua
Em không bần thần như ngày xưa nôn nao gặp gỡ
Anh không đợi chờ. Bằng lăng thôi không nở
Mình vô tình như quên một vần thơ

Hoa Tú Cầu: Loài hoa thật lộng lẫy, quý phái


Tình yêu ấy liệu có thể lãng quên
Em đánh rơi tim mình vào quá khứ
Chỉ xin gửi anh một lời nhắn nhủ
Đừng làm đau khổ người đàn bà đến với đời anh sau em!

Hoa Lẻ bạn : Đây chắc là loài hoa buồn nhất …

Có lẽ nào em chẳng thể quên anh
Nỗi nhớ mong manh ngập hồn thơ dại
Cơn gió đi hoang thổi lòng em lạnh mãi
Áng mây chiều thao thức mãi một miền thương

Em đã đi qua hết cả con đường
Chỉ thấy bóng cây đổ dài trên cát
Qua rồi ư ? Cái thời khao khát
Những tâm tồn tha thiết ở trong nhau…

Hoa Lưu Ly ” Forget me not “

Có những ngày chật chội như một cái nhà gương
Quay về hướng nào cũng chỉ thấy chính mình
Những phiên bản méo mó đầy thói xấu
Hình như mình đã chẳng nhận ra
Em muốn bỏ hoang tất cả những xấu xa
Lòng sẽ rộng thêm
Bình yên sẽ tự tìm được nơi trú ngụ
Chờ niềm vui bằng niềm vui cũ
Đón nỗi buồn bằng một cái mím môi…


Phong Lan

Mưa chiều nay buồn quá phải không em ?
Bốn mươi tuổi đi qua, bốn mươi mùa lá rụng
Ai có nên khôn, ta cả đời thô vụng
Đánh mất trăng rồi chỉ còn lại màn đêm…

Pensee’

Em biết chẳng nên nói trước điều gì
Nhưng vẫn giật mình vì một nỗi buồn đang đợi em đâu đó
Trái tim em mong manh như lá cỏ
Làm sao níu giữ được chân người?

Là khoảng trống bất thường của em. Thế thôi!
Bước vào đời giữa ngày mưa ngày nắng
Em vẫn đợi hết tháng năm dài rộng
Bằng nỗi nhớ bình yên…trong tim mình

Hoa sim

Ngày anh đến đồi sim hoa nở tím
Nắng hanh vàng màu sim tím lung linh
Trên đồi sim áo tím bỗng thẹn thùng
Mắt e lệ ngước nhìn màu hoa tím

Em áo tím đồi hoa sim cũng tím
Tím ngập trời cho xao xuyến lòng anh
Lá thư tình mực tím viết thật nhanh
Anh trao vội về em nàng áo tím

Và từ đó những cánh thư mực tím
Gửi về nhau cho tím cả không gian
Tím hoàng hôn se sắt lạnh không buồn
Người tình nhỏ là em “nàng áo tím”

Cát tường : tên hoa đẹp mà hoa còn đẹp hơn

Sóng gió cuộc đời cuốn mình lạc xa nhau
Để mỗi đêm về giấc mơ trở mình khắc khoải
Mình như hai đường thẳng song song cứ đi bên nhau mãi mãi
Lặng lẽ, mỏi mòn vẫn chẳng thể gặp nhau

Đại hồng môn tím

Hoa Đậu biếc

Hoa Ngọc quyên

Hoa Nụ tầm xuân


Vắng em rồi, Anh có hạnh phúc không?
Em buông tay đã thôi niềm trăn trở
Giờ đây ai sẽ yêu Anh và nhớ
Ai dỗi hờn đưa vào cả giấc mơ ?

Hoa Tường Vi

Trắng với hồng và tim tím nhạt
Tựa màu mây phiêu lãng cuối trời xa
Hoa tường vi như thực lại như mơ
Cùng tôi sống suốt một thời trẻ dại.


Hoa Xương rồng

Hoa Lục bình : loài hoa dân dã, mong manh, nhưng đẹp một cách lãng mạng và tự tin vượt bao ghềnh thác …

Tu líp : vẻ đẹp kiêu sa


Em loanh quanh lạc lối kiếm tìm
Hạnh phúc mong manh
Hay những điều hư ảo?
Sao lòng em dông bão
Khi ngoài kia nắng đẹp biết bao nhiêu?

Cẩm chướng

Anh đọc thơ rồi có lẽ sẽ đinh ninh
Em đang viết về một tình yêu nào đó
Anh vẫn đứng bên đời, mà không bao giờ hiểu rõ
Có một người viết tặng riêng Anh

Hoa Tử đinh hương

Sẽ chẳng có gì đo được tình yêu
Trái tim nói những gì phải nói
Nỗi đợi chờ sẽ là cơn khát đói
Đùng để tan khi hạnh phúc vẹn toàn

Hoa Vân anh

Hạnh phúc tròn tròn lăn trên đất ngang
Em đưa tay, vô tình em bắt được.

Một phút buồn em ném về phía trước
Để lại thấy mình trống rỗng, cô miên

Hạnh phúc tròn tròn lăn trên dốc nghiêng
Em với tay, để rồi lại nắm được

Em tinh nghịch ném xuôi con dốc ngược
Hạnh phúc tròn tròn
lăn lăn…
xa…
xa…

Đến hạnh phúc cũng chẳng về đến lần thứ ba
Em ngồi đợi…
Em nhận ra…
Quá muộn!

Atisô

Em chẳng vì anh nên chở hết tình đầy
Nghiêng che cho bờ anh cả một đời dịu mát
Em cố hết sức mình rồi….Nhưng anh nào có biết
(Em ngã gục rồi…..Người có hiểu gì đâu )

Hoa Thục quỳ

Có bao giờ anh nhìn lại xa xôi
Quá khứ nhạt nhòa trong màu trời kỷ niệm
Con đường xưa có bao giờ anh đến
Ướm bước chân ngày cũ vẫn chưa mờ

Thôi anh ạ ! Giờ tất cả là mơ
Đừng quay về nơi ngày xưa lần nữa
Nếu vô tình thấy bóng em bên cửa
Hãy nhủ mình : Bóng quá khứ đấy thôi

Hoa Ti gon

Hai sắc hoa Ti – gôn

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người ấy với yêu thương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương cát,
Tay vít dây hoa trắng lạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài những lúc thấy tôi vui.
Và bảo: Hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng thế thôi.”

Thuở đó nào tôi có hiểu gì,
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: “Mầu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biết suy.”

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
“Người ấy” cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết,
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhung hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi,
Một mùa thu cũ rất xa xôi.
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu…
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã có chồng,
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ,
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Thủy tiên

Tháng ba nắng nghiêng trên con đường vắng.
Dáng em gầy thoáng qua phố chiều nay.
Anh thấy lòng lâng lâng niềm hạnh phúc.
Tháng ba về, yêu quá nụ cười em!

Tử vi

Em không đợi tàn ngày mới biết bắt đầu đêm
Không đợi anh xa mới biết mình đau nỗi nhớ
Nắm hạnh phúc trong tay – mong manh và bé nhỏ
Em vẫn đếm từng ngày
Đợi một ngày xa.

Hoa rẻ quạt

Em lang thang suốt một cõi đời
lạnh như mùa đông, vô hình như gió
vẫn rải lông ngỗng bằng lá thu rực đỏ
để nhớ đường về tìm hơi ấm một bàn tay

Phù dung

Giông bão qua…
chỉ còn lại cõi lòng chưa bao giờ bình lặng
Mình dựa vào nhau… để làm lại từ đầu
Dẫu người có về sau đêm ba mươi
Cũng còn kịp để cùng em lên chuyến tàu trở về bến bờ hạnh phúc!

Hoa ngàn hương(nghệ tây)

Thế nghĩa là anh muốn em quên
Khó gì đâu, chỉ toàn là lời nói
Chưa một cái nắm tay
Chưa một ánh nhìn bối rối
Có gì mà chẳng quên…

Hoa Mười giờ

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này – em biết, một mình em…

Hải đường

Chẳng lẽ tình yêu có thể lãng quên
Ngay nỗi nhớ trong em cũng nhòa nhạt
Gửi nỗi buồn theo vào trong câu hát
Biết đã là chia xa…….

Trinh nữ

Cơn mưa ngày đầu gặp nhau đã ở rất xa
Cầu vồng trong phút giây đã vội vàng tan biến
Và anh như chưa từng xuất hiện
Sau những đam mê yêu dấu ngọt ngào .

Hoa Oải hương

Sẽ chẳng có người con gái nào
Mong chia tay để giữ hoài kỷ niệm
Bao vui buồn một thời ta tìm kiếm
Cuối cùng…
chỉ hồi ức đáng thương

Anh Đào

Anh – anh là cái gì đó rất mong manh
Có thể tan đi trong lúc em hạnh phúc
Nhưng người ta không vui trong mọi lúc
Khi em buồn là lại nhớ về anh

Hoa Anh thảo

Mình đã bên nhau những ngày tháng vui buồn
Sao phút chia tay bỗng dưng thành xa lạ
Cơn mưa vô tình làm đau chiếc lá
Và anh vô tình làm buốt giá tim em

Ô Môi

Em vẫn ôm hoài một câu hỏi bâng khuâng
Lúc nắng tắt nắng có nhớ làn mây cũ ?
Một lần thôi một lần thôi cũng đủ
Cho em gom nỗi nhớ vào mùa thu muộn màng
Ánh mắt thân quen của người xưa cũ
Anh vẫn ở đấy nơi tình yêu chấm hết.

Dừa cạn

Việc gì lớn và việc gì là nhỏ
Khi cuộc đời không phải là bài thơ
Kỷ niệm đã xa và ước mơ diệu vợi
Thôi cũng đành gửi lại phía thời gian.

Sâm đất

Chẳng có người con gái nào mong tình mình bỗng cháy
Rực sáng một lần rồi lạnh những tàn tro
Lại lặng lẽ đi tìm, lại nhen nhóm một bếp lò
Lại nồng nàn giữ tình yêu bằng con tim, nhịp thở.

Rau Muống

Người đàn bà nuốt ngụm cafe. Không biết đắng
Phố về đêm đôi mắt ngấn niềm đau
Người đàn bà im lặng thật lâu chỉ để kềm lòng không bật thành tiếng nấc
Cái va chạm cuối cùng mới vừa đây thôi

Hoa Giấy

Mỗi ngày thấy tóc cứ vô tình mà dài
Tóc càng dài càng mỏng
Mắt môi bỗng một chiều lên cơn thèm khóc
Không thể tìm lại từng người từng quen

Hoa Bất tử

Chỉ một phút bùng lên rồi tất cả sẽ lặng thinh
Cho em lại là em của thuở dại khờ nông nổi
Có ai ngờ nụ hôn đầu mà tình yêu là cuối
Chia biệt 1 ngày mà đau tận mai sau

Hoa Bồ công anh : Lời tiên tri – Loài hoa biến hóa khôn lường …vừa thấy đó …rồi vụt mất…

Có thể giấu nỗi nhớ từ đáy mắt
Bằng những tiếng cười
Có thể giấu nỗi nhớ trên môi
Bằng màu son tươi thắm
Nhưng, tự cõi lòng sâu thẳm
Em không biết giấu nỗi nhớ vào đâu

Cỏ chân ngỗng

Em biết không, trời trở gió chiều nay
nhưng cơn heo may thổi tung cả một miền kí ức…
những gì anh đã quên… những giấc mơ không thực…
…cũng tan vào… theo cơn gió cuốn đi.

Dạ lan Hương

Đến rồi đi…
…như cơn gió chiều nay
Vô tình quá, làm sao hay biết trước
Mỗi lần đi qua là một lần giá buốt
Nhưng có ai người buộc nổi gió được đâu…

Hoa Đồng thảo

Xin lỗi tình yêu, em đã thôi mong chờ
Cánh chim chưa mỏi cứ bay về với biển
Sự sợ hãi nào trong em cơ hồ rồi cũng qua và tan biến
Em hồn nhiên, rồi em sẽ bình yên*…

Huệ Tây

Không còn ai …
Đường về sao dài quá
Gió cười nghiêng ngả
Giật tóc rối ….lạnh vai….

Hoa Hạnh đào

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Con đường quen xa ngái đến lạ lùng
Người không tới, hay đi hoài không tới
Giọt mưa chiều rơi xuống giữa mông lung

Hoa Súng

Em giấu mình vào giọt nắng cuối hoàng hôn
Giấu yêu thương vào hoang mang tóc rối
Em giấu anh vào tim em (chật chội )
Có phải vì thế mà anh chẳng bao giờ chịu là của riêng em?

Hoa phong lữ

Hoa violette

Có những khi nghịch mãi sợi tóc thề
Đã biết rằng trói đời nhau không dễ
Chuyện chúng mình vẫn muôn đời như thế
Chẳng thể nào san sẻ hết cho nhau

Hoa Anh túc (Thuốc phiện)

Sa lem

Tự thưởng cho mình hoa đẹp

Hoa sứ

Kìa “hoa sứ tím” em ơi
Tím trời tím đất cho tôi tím lòng
Bây giờ hoa tím sang sông?
Để tôi đi sắm thuyền rồng đón hoa…